Bà già đứng hỏi : “ Hỡi này gương
Ta đẹp cài trâm dạo khắp đường
Một thuở nổi danh trang quốc sắc
Nhiều năm vắng bóng dáng thiên hương
Có ai đó đạt luôn ghen ghét
Không kẻ nào qua liệu tỏ tường !”
Ha hả cười to thần chế ngạo:
"Bền lâu có Nắng Gió thông thường !!!"
*****
Phantran! Tiền bối chớ soi gương
Thiên hạ nhìn vô chẳng xuống đường
Trông mặt phởn phơ cười tí toét
Nghe danh đình đám khóc thiên hương
Hôm nay ráng chịu ấp trăm trứng
Mai mốt siêng năng ắt sẽ tường
Nắng Gió có đâu ngồi chế nhạo
Hay chăng chỉ nói chuyện thông thường!
(Con đùa chú đừng giận. Đến đây con đã hết vốn nên lỗi. Hì... con đi làm đây! Chúc chú một ngày vui vẻ. )
Chuyện nhỏ N&G ạ! Các bạn đến thăm và trú nhờ "lâu dài" chẳng có gì trở ngại cả, chúng ta đều cùng là ruột thịt được má họ Âu ấp 21 ngày từ 100 cái trứng nở ra đó á! Nhớ sau 2 tuần nên nhúng nước kẽo bị sát vỏ đó ....
Hiii.....
Một mình một bóng ẩn vào gương,
Lại ngóng chờ ai mấy dặm đường;
Thương nẻo ân tình phai má phấn,
Tiếc miền mong nhớ nhạt mùi hương;
Trần gian cạm bẫy nhiều mê hoặc,
Thiên hạ thâm sâu há tỏ tường;
Nhân nghĩa đầy vơi sao gánh nhỉ,
Ngóng chờ chi mãi chốn vô thường!?
Bài Họa nay hay lắm!
Xin Họa một lần nữa nhé?
Một bóng, một người với một gương,
Cô đơn,lẻ bóng suốt con đường...
Ngóng vọng,mong chờ người má phấn,
Ước ao , gặp gỡ khách tha hương.
Tâm đầu xóa sạch điều nghi hoặc,
Ý hợp khắc ghi lẽ tỏ tường.
Cùng nhau soi bóng đời ngộ nhỉ?
Hai chiếc thành đôi ấy lẽ thường!
Mảnh tình soi có tỏ vào gương,
Lưu luyến đầy vơi bước dặm đường;
Thương nhớ gửi theo người vạn nẻo,
Mong chờ còn dõi khách tha hương;
Xa xôi cách mặt mà nghi hoặc,
Gần gũi bên nhau sẽ tỏ tường;
Muôn dặm đường xa tìm hội ngộ,
Cho tròn nhân nghĩa của đời thường!
Nói chuyện với người hay với gương,
Tôi chưa từng trải những con đường;
Làm thân nhi nữ khoe da phấn,
Mang phận má đào gửi chút hương;
Tam thập mới qua không huyễn hoặc,
Niên trung chưa đến dám tinh tường;
Cám ơn tiền bối sang đàm luận,
Để giác lòng nhân, an lạc thường!
Một mình một bóng ẩn vào gương,
Lại ngóng chờ ai mấy dặm đường;
Thương nẻo ân tình phai má phấn,
Tiếc miền mong nhớ nhạt mùi hương;
Trần gian cạm bẫy nhiều mê hoặc,
Thiên hạ thâm sâu há tỏ tường;
Nhân nghĩa đầy vơi sao gánh nhỉ,
Ngóng chờ chi mãi chốn vô thường!?
Ai cũng tự mình đứng trước gương,
Hàng cây còn rọi bóng bên đường?
Huống chi khách má hồng da phấn,
Thậm hồ trang quốc sắc thiên hương.
Soi gương đâu phải làm mê hoặc,
Nhìn ảnh quyết mong biết tỏ tường.
Soi gương!Tự hỏi là ai nhỉ?
Ấy chính là ta!Lẽ rất thường!
Ta tìm một nửa ở trong gương,
Như bóng hàng cây dọi xuống đường;
Ta điểm tô môi hồng má phấn,
Cây đơm hoa khoe sắc thơm hương;
Bướm ong vì đó mà mê hoặc,
Thiên hạ nhìn ra có tỏ tường,
Lạ lẫm chưa kìa ai thế nhỉ?
Chao ôi! sao đẹp đến vô thường!
Ta đẹp cài trâm dạo khắp đường
Một thuở nổi danh trang quốc sắc
Nhiều năm vắng bóng dáng thiên hương
Có ai đó đạt luôn ghen ghét
Không kẻ nào qua liệu tỏ tường !”
Ha hả cười to thần chế ngạo:
"Bền lâu có Nắng Gió thông thường !!!"
*****
Hiii.....
Một mình một bóng ẩn vào gương,
Lại ngóng chờ ai mấy dặm đường;
Thương nẻo ân tình phai má phấn,
Tiếc miền mong nhớ nhạt mùi hương;
Trần gian cạm bẫy nhiều mê hoặc,
Thiên hạ thâm sâu há tỏ tường;
Nhân nghĩa đầy vơi sao gánh nhỉ,
Ngóng chờ chi mãi chốn vô thường!?
Bài Họa nay hay lắm!
Xin Họa một lần nữa nhé?
Một bóng, một người với một gương,
Cô đơn,lẻ bóng suốt con đường...
Ngóng vọng,mong chờ người má phấn,
Ước ao , gặp gỡ khách tha hương.
Tâm đầu xóa sạch điều nghi hoặc,
Ý hợp khắc ghi lẽ tỏ tường.
Cùng nhau soi bóng đời ngộ nhỉ?
Hai chiếc thành đôi ấy lẽ thường!
Tuyết sương nay quá nửa phần đường!
Chan chứa bụi đời hòa bụi phấn,
Tràn trề ý vị ngát hoa hương.
Niên trung tứ thập không nghi hoặc?
"Ngũ thập tri thiên"! Tất tỏ tường?
Sáu mươi đã đến" Vô Ngôn Luận"!
Sinh,Tử,Sắc,Không!"An Lạc Thường".
Che đậy xấu xa vẩy chút hương
Ai tinh ai mụ ai khôn khéo
Cũng bởi tại giời thật đáng thương!!!
Xin được dìu nhau trọn nẻo đường;
Lưng gánh phong trần đầy vơi nhỉ,
Xấu kia dấu nhẹm có ai tường??" hay ghe ,add plus nhe ban !
Hàng cây còn rọi bóng bên đường?
Huống chi khách má hồng da phấn,
Thậm hồ trang quốc sắc thiên hương.
Soi gương đâu phải làm mê hoặc,
Nhìn ảnh quyết mong biết tỏ tường.
Soi gương!Tự hỏi là ai nhỉ?
Ấy chính là ta!Lẽ rất thường!
Xấu kia dấu nhẹm có ai tường?
Sao lại xăm xoi cái thói thường!?"
Hai câu cuối nghe bộ là ko được rùi đó!hihi chúc em ngủ ngon em nhé!