Khóc Hoa Lan
Em đã không chê kiếp phong trần
Cùng tôi gắn bó chẳng phân vân
Hỡi ôi mưa gió làm nên nỗi
Giã biệt trần gian... em nát tan
Thân xác em vùi dưới gốc cây
Tôi ngồi thương tiếc lệ rơi đầy
Bao nhiêu ngày tháng dày chăm bẵm
Đôi ngả chia lìa kể từ đây
Tôi một mình thôi mỗi sớm mai,
Rồi đêm tâm sự trải canh dài;
Rừng thiêng nước độc tôi cô lẻ,
Vui buồn chia sẻ được cùng ai?