Thứ Tư, 20 tháng 1, 2010
Chủ Nhật, 17 tháng 1, 2010
...20
...20
Bạn là nơi Bình yên mà mỗi khi bất ổn tôi
tìm đến; Dù chỉ nói những chuyện không
liên quan gì đến những bất ổn của mình.
Cám ơn bạn!
Thứ Ba, 12 tháng 1, 2010
Đoạn tuyệt
Đoạn tuyệt
Ví tình là cuộc trường chinh
Thì tôi là kẻ phế binh lạc đường
Khật khừ bám víu Vấn vương
Vẫn không qua nổi dặm trường ái ân
Mỏi chân nghỉ biết bao lần
Chốn Bình yên vẫn khi gần, lúc xa
Mệt mỏi, tìm hỏi: Lối qua?
Người ta bán vé ở ga Ái tình!
Tôi mua một vé cho mình
Một cho hờ hững, vô tình của em
Còn một chuyến cuối vào đêm
Mà sao tôi lại bước lên ngập ngừng?!
Tàu đi về phía Dửng dưng,
Đưa tôi về phía chưa từng nhớ em.
- Bình luận riêng
-
- Tăng Đức Khiêm
- 19:35 31 thg 1 2010
Tàu đi về phía dững dưngHỏi rằng người có dững dưng không người? -
- Mask
- 08:10 25 thg 1 2010
Tàu đi về phía Dửng dưng,
Đưa tôi về phía chưa từng nhớ em.
Có đến được miền Dửng dưng không hở A? - Bình luận riêng
- Bình luận riêng
Thứ Bảy, 26 tháng 12, 2009
Hệ luỵ
Hệ luỵ
Tìm vui nhặt được muộn phiền
Tìm nơi náo nhiệt lạc miền tịch liêu
Buông đam mê trượt niềm yêu
Bám tay vào với một chiều nợ duyên
Lẳng lơ cợt chốn đào nguyên
Để cho gian dối thề nguyền nhớ nhung
Tơ duyên treo giữa lưng chừng
Đưa tay với lấy ngập ngừng lại buông
Đa đoan như một tấn tuồng
Say mê cái mảnh trăng suông đêm tàn
Còn gì vui với nhân gian
Mà đem đổi lấy hai hàng lệ rơi
Ngồi nghe gió trở bên đời
Già nua ngã giá một thời thanh tân
Cũ xưa nặng nợ phong trần
Hào hoa khất thực ái ân một chiều
Lẳng lơ nguyện trước lời yêu
Chính chuyên nguyện trước bao điều trung trinh
Đa đoan cứ vận vào mình
Luỵ vì nhan sắc sinh tình với nhau
Biết là gì với mai sau?
Đừng xô thế thái mà đau nhân tình!
Thứ Năm, 24 tháng 9, 2009
True Love
True Love
Mặc đời bao nỗi buồn vui Khép bờ mi lại ngậm ngùi, hỗn mang Tín điều ai ném vỡ tan
Mảnh cắt nỗi nhớ, mảnh cào niềm thương
Bởi chưa dày dạn gió sương Bởi còn lưu luyến vấn vương tình trần Bởi xa mà ngỡ rất gần Bởi tự huyễn hoặc một lần: Được yêu! Bởi thương, bởi nhớ rất nhiều Bởi vì không thể nói điều: Sẽ quên! Cung đường chia nỗi muộn phiền Niềm yêu hoang lạc vào miền khói sương Còn em lạc chốn vô thường Lạc trong đêm thẳm ngày trường... Người ơi! |
Thứ Hai, 21 tháng 9, 2009
Vẫn còn...
Vẫn còn...
Xanh, xanh lắm còn võ vàng như lá
Yêu thương nhiều còn hoá những niềm đau
Giọt trần ai còn nhuốm bạc mái đầu
Giữa náo nhiệt còn có người cô độc...
|
Thứ Hai, 14 tháng 9, 2009
Nhện ơi?
Nhện ơi?
Thôi đừng rút ruột
giăng tơ Tận cùng dâu bể
còn trơ đoạn trường
Miệt mài
cái kiếp phong sương
Yêu thương
chia mấy cung đường
Nhện ơi? |
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)