Có những lời gửi đến ... chỉ mình anh ...
Anh yêu ơi! đừng bảo em khô khan
thanhchuong 23:47 03-11-2008
Chợt một ngày anh bảo em khô khan
Không nói nổi dù một lời của gió
Không dịu dàng và mượt mà như cỏ
Không êm đềm hay lơi lả như trăng
Em nghe lòng nhói nỗi bâng khuâng
Anh nói đúng , buồn thay anh nói đúng
Trời ơi sao trong em lại vụng
Nói lời trái tim mà lạc giữa ngôn từ
Nhưng lẽ nào anh chẳng nhận ra ư?
Em không nói vậy mà em đã nói
Bằng nỗi khát khao tưởng chừng không có tuổi
Bằng niềm đam mê còn trẻ mãi không già
Và lẽ nào anh lại chẳng nhận ra
Giữa cái khô khan có chút gì bối rối
Giữa cuộc sống đang trôi đi rất vội
Em đờ đẫn cuốn theo những lo lắng rất đời
Hãy gọi cho em khi đêm đã khuya rồi
Khi em đã về với mình rất thật
Khi em thấy tận trong em sâu nhất
Ánh mắt anh nhìn trách móc suy tư
Anh vẫn còn thao thức đấy ư?
Vằng vặc thế mà trăng vẫn khuyết
Em sẽ nói và mong anh sẽ biết
Có những lời gửi đến ... chỉ mình anh ...
Nắng và Gió 21:52 04-11-2008
Em tha thiết đến cạn lời của gióEm bối rối ru tình mình trong cỏVà êm đềm lơi lả trong đêm trăngĐêm dần trôi em lặng giữa bâng khuângĐừng hoài nghi mà làm em lúng túngCũng đừng hỏi bằng những lời rất vụngYêu thương sao nói hết với ngôn từCó lẽ nào em tệ thế này ư?Yêu thầm lặng không tìm lời để nóiCứ khao khát với tình yêu không tuổiMải đam mê nên chẳng biết đã giàCó lẽ nào anh không thể nhận ra?Bao vất vả đã làm em bối rốiChút thời gian dành cho anh cũng vộiBởi lo toan tất tả giống như đờiChỉ dừng lại khi đêm đã khuya rồiEm đối diện với lòng mình rất thậtBao toan tính không còn là duy nhấtĐể yêu anh mê mải không ưu tưAnh vẫn còn hoài nghi em đấy ư?Trăng muôn thuở vẫn khi tròn khi khuyếtBao thiếu hụt của đời mình em biếtĐã tròn đầy trong yêu nhớ và anh!
Anh không là gì cả Em là vì sao xa Tầm tay anh hụt hẫng Càng với càng trôi ra. Anh, thi nhân gàn dở Em là vầng trăng mơ. Anh đêm ngồi bó gối Ngóng nhìn ngẩn ngơ xa ... Anh như nguồn suối cạn Em như nước chảy đầy, Tìm đến dòng sông mới Phương trời đầy mộng mơ. Anh chỉ là bến lở, Em hạt cát bờ trôi Theo dòng đời chìm nổi Dạt về phía bến bồi ... Quên anh đi em ạ Vương vấn càng xót xa Nơi miền nắng và gió, Hãy vui đùa hát ca !....
''Tạm biệt nhé! Người em yêu dấu
Tình si em, không trói nổi hồn Thơ
Ta đi đây phiêu du vạn nẻo
Không có tình riêng, hồn trang trải muôn nơi
Tim dẫu đập lỗi nhịp lời hẹn trước
Tình còn nồng như nắng gió ban mai...''
Thân tặng Nắng và Gió. Trích từ Mộng thi nhân từ dunginfoodco blogger.
Tim dù đập theo nhịp đời vạn nẻo
Tình vẫn nồng như nắng gió ban mai
Đem cả buồn vui chắt chiu ngày ấy...
Cuộc đời này mang tặng hết nhân gian
Hẹn chờ kiếp luân hồi là có thật
Lại làm thơ con cóc tặng mình em!
Tặng Nắng và Gió. Trích từ ''Mộng thi nhân'' của dunginfoodco.
Phố núi cây xanh trời thấp thật buồn
Anh khách lạ đi lên đi xuống
May mà có em đời còn dễ thương
Em Pleiku má đỏ môi hồng
Ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông
Nên tóc em ướt và mắt em ướt
Nên em mềm như mây chiều trong
Phố núi cao phố núi trời gần
Phố xá không xa nên phố tình thân
Đi dăm phút đã về chốn cũ
Một buổi chiều nào lòng vẫn bâng khuâng
Xin cảm ơn thành phố có em
Xin cảm ơn một mái tóc mềm
Mai xa lắc trên đồn biên giới
Còn một chút gì để nhớ để quên
Còn một chút gì để nhớ để quên
Chợt một ngày anh bảo em khô khan Không nói nổi dù một lời của gió Không dịu dàng và mượt mà như cỏ Không êm đềm hay lơi lả như trăng Em nghe lòng nhói nỗi bâng khuâng Anh nói đúng , buồn thay anh nói đúng Trời ơi sao trong em lại vụng Nói lời trái tim mà lạc giữa ngôn từ Nhưng lẽ nào anh chẳng nhận ra ư? Em không nói vậy mà em đã nói Bằng nỗi khát khao tưởng chừng không có tuổi Bằng niềm đam mê còn trẻ mãi không già Và lẽ nào anh lại chẳng nhận ra Giữa cái khô khan có chút gì bối rối Giữa cuộc sống đang trôi đi rất vội Em đờ đẫn cuốn theo những lo lắng rất đời Hãy gọi cho em khi đêm đã khuya rồi Khi em đã về với mình rất thật Khi em thấy tận trong em sâu nhất Ánh mắt anh nhìn trách móc suy tư Anh vẫn còn thao thức đấy ư? Vằng vặc thế mà trăng vẫn khuyết Em sẽ nói và mong anh sẽ biết Có những lời gửi đến ... chỉ mình anh ...
Gió hãy gào lên, Sóng tung lên
Nhận chìm bao yêu giận đêm này
Nhung nhớ lắm lung bờ xa thẳm
Này đây câu chữ vẫn còn đầy!
...
Nhìn mãi vào đêm.... nhìn mãi vào đêm...Cô độc quá, N&G à!