Khóc tình
Đâu rồi yêu nhớ đến ngây thơ
Mong manh thương mến có ai ngờ?
Tình cờ gặp gỡ... trời xui khiến
Để rồi thảng thốt với cơn mơ
Thôi hãy về đi dứt đường tơ
Hay chi vương vấn mãi đôi bờ
Đau thương giằng xé lòng bao nỗi
Ngôn từ rơi rụng đến bơ vơ
Nhân duyên trắc trở bởi vì thơ
Đa đoan chi mãi đến bây giờ
Mai này ai nhớ lời ước hẹn
Yêu thương còn có để mong chờ?
có nắng và gió phải có mưa ghé blog mình nha
Gió bỏ Nắng ở nhà để lang thang tìm ai đấy, N&G?
Thơ Thương thì lạ lắm, cụt thủn lủn như con thạch sùng đứt đuôi!!!!!!
Có một chút bâng khuâng vì nhớ Chút dỗi hờn cơn gió lang thang Làm cho chiếc lá hoe vàng Làm chiều nắng nhạt cũng mang nét buồn. Có một chút nồng hương đêm thở Có hạt mưa trên cỏ lung linh Gió về thoảng khúc ru tình Làm cho lá khẽ trở mình chiêm bao. Có một chút ngọt ngào trong chữ Làm cho ai môi cứ ẩn cười Chút vu vơ viết thành lời… Tại vì yêu lắm… cho người… thế thôi !