B ởi đâu thơ muội thở dài,U uẩn bao nỗi trần ai nặng lòng;Ô i thôi! bỡi sự nhớ mong,N hững gì đã trót đèo bòng mà ra.
Tuyệt vời. Bạn làm mình nhớ Hồ Dzếnh và Nguyễn Bính quá: Câu thơ thất thểu... buồn ngơ ngác. Buồn!- Bình luận riêng
bài thơ hay hẹn lúc khác tập làm nối vào đấy..khó quá nên chưa nghĩ được chúc em vui
Sao nhiều người buồn quá? Chia sẻ với tâm sự của bạn. Câu thơ thất thểu... buồn ngơ ngác. Buồn!
(Empty)
Thứ Hai, 20 tháng 9, 2010
Buồn!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)