Người về thức nỗi buồn ta
Để xao xác gió tạt qua ngậm ngùi
Mảnh chiều dắt díu mua vui
Chợt day dứt nhớ một mùi hương quen
Ươm buồn nảy nụ hờn ghen
Thản nhiên gặt nỗi muộn phiền trao nhau
Đốt ngày thành những nỗi đau
Loay hoay gió biết về đâu trong chiều?
Dỗi mùa chối bỏ lời yêu
Con mắt thức đợi những điều cũ xưa
Bờ đau khép phía dại khờ
Giật mình thương tháng năm vừa bỏ quên...
Cả thèm làm gió mơn man ngực trần
Trách ai hoang phí thanh tân
Để câu Thơ ngã tự lần tập yêu...
đa đoan một kiếp phấn son nửa đời
vô tình thơ viết nửa vời
mà sao mặn đắng nhửng lời thị phi
Đêm an lành
Nếu rãnh rỗi
Ghé nhà anh
Mà mình giờ bước qua miền heo may
Dầu còn sợi tóc chưa phai
Thì bờ hư thực còn dài đa đoan..."
Yêu thương say đắm cũng là trò chơi.
Nửa trao tình ái nửa vời
Nửa say mật ngọt bỏ đời đa đoan.
Em rất thích bài thơ này của chị, còm mấy câu oánh dấu làm của riêng nhé