Nỗi buồn chật ở khoé môi
Từ lâu con chữ đã rời bỏ nhau
Sợ làm cho ánh mắt đau
Quay lưng va vấp nỗi âu lo mình
Một ngày chưa kịp lập trình
Đã nhoi nhói phía tim mình, Nhớ. Quên
Theo mùa nhặt buổi không tên
Bỗng xao xác gió buộc duyên phận vào
Vẹn tròn bất chợt khuyết hao
Bao nhiêu bất ổn cứ nhao nhác tìm
Dối ngày giấu lửa vào tim
Với tay chạm phải nỗi niềm chiếu chăn
Ngày xa níu lại cho gần
Bước chân vấp phải cái lầm lạc xưa
Đổ buồn rao giữa chợ trưa
Tàn phiên vớt chút nắng vừa nhạt phai
Gió qua nén tiếng thở dài
Hoàng hôn đổ bóng bạc vai áo chiều
Cả thèm làm gió mơn man ngực trần
Trách ai hoang phí thanh tân
Để câu Thơ ngã tự lần tập yêu...
đa đoan một kiếp phấn son nửa đời
vô tình thơ viết nửa vời
mà sao mặn đắng nhửng lời thị phi
Đêm an lành
Nếu rãnh rỗi
Ghé nhà anh
Mà mình giờ bước qua miền heo may
Dầu còn sợi tóc chưa phai
Thì bờ hư thực còn dài đa đoan..."
Yêu thương say đắm cũng là trò chơi.
Nửa trao tình ái nửa vời
Nửa say mật ngọt bỏ đời đa đoan.
Em rất thích bài thơ này của chị, còm mấy câu oánh dấu làm của riêng nhé