Tặng Bowling
Chỉ vì có mấy vần thơ
Mà em ôm một nùi tơ vào lòng
Thế rồi thương nhớ mênh mông
Lặng thầm gửi gắm vào trong nỗi buồn...
*
Tơ tình ai thả mà vương
Đa đoan em cứ thầm thương kiếp người
*
Chiều nay ngắm hạt mưa rơi
Thẳm sâu nỗi nhớ muôn đời chênh vênh
*
Vì sao em chẳng tìm quên
Vì sao em mãi gọi tên tình này....!?
Nắng đã về đây Gió cũng theo
Bao lâu lặn lội núi sông đèo
Một tay xướng họa luật niêm chắc
Bao khách đối vần thán phục reo
Nhi nữ một thời đăng đối chọn
Lão nam bao độ thử lời gieo
Chào mừng tái ngộ vui cùng Mạng
Nhớ nhé tình thơ không trả treo
Muốn quên nhưng lại hình như...
NHỚ nhiều!
Nhớ ai lại nhớ về chiều
Nhớ ai buổi sáng?buổi chiều nhớ ai?
Băn khoăn vào buổi sớm mai
Chiều về có Nắng ,Gió ơi ta nhớ mình
-------------
He he chẳng biết có phải thơ “Lục bát”không?
Đừng mang tương tư xuống với đời, nhân gian
Đừng mang NẮNG, đừng mang GIÓ lang thang...
Đến khi mỏi mệt em mang gì về???
Se mây kết gió bóng chiều tương tư.
Đọc bài thơ NHỚ thẩn thờ mình ênh.
***
Ghẹo chị chút nha..........rất vui chị trở lại blog
Có nghe trong gió vọng lời ly tan*
Người ta đóng cửa ra đi
Câu thơ với gọi…Chàng có nghe không chàng?
Giờ đây nhờ cậy
chim trời
Nhắn chàng, thiếp đã quay về …với thơ
*Thơ NvàG